Press enter to see results or esc to cancel.

Chuyện văn phòng

Chúng ta muốn kết giao với nhiều người và hội nhóm, nếu không có những người bầu bạn sẽ cảm thấy buồn phiền. Nhưng, thật sự mối quan hệ đó có tốt cho công việc không? Liệu ta có cảm thấy cô đơn khi không có ai bầu bạn trên công ty?

Tôi nhớ lại câu chuyện một chị nọ cảm thấy buồn phiền về việc hai người trong công ty không nói chuyện và cố tình không muốn làm bạn với chị. Chị ấy cảm thấy như mình bị cho ra rìa và bực tức quay sang hỏi lại người yêu của tôi rằng cô ấy chơi với hai người kia hay chơi với chị? Chơi với ai thì phải bỏ người kia. Cô ấy đáp lại rằng: Chị đang giận nên em không muốn nói với chị, bao giờ chị bình tĩnh lại rồi em mới nói.

Tôi hy vọng sau buổi nói chuyện đó chị ta không nghĩ lệch lạc rằng người yêu tôi cũng theo nhóm bên kia và bỏ chị lại nhưng không dám nói ra trước mặt. Thật sự thì những chuyện lùm xùm trên văn phòng nếu tránh được thì nên tránh đừng dây vào.

Tránh xa đám đông nhốn nháo

Không Cảm Xúc

Đối với một cá nhân, ta sẽ cảm thấy bị bỏ rơi nếu mọi người trong công ty không trò chuyện với ta. Từ đó sẽ sinh ra cảm tưởng bị mọi người bỏ rơi rồi chúng ta vô tình tách mình ra khỏi đám đông, mang theo tâm trạng chán nản hoặc bực tức đi làm (như câu chuyện tôi vừa kể). Không cách nào kìm nén được sự khó chịu và gánh nặng trong lòng, trong lúc hoang mang bèn nghỉ việc.  Vấn đề đáng bàn ở đây là chính chúng ta đã tự tách mình ra, để những suy nghĩ tiêu cực ảnh hưởng đến bản thân và chọn cách cuối cùng là rút lui (nghỉ việc). Chúng ta đã bỏ cuộc. Không thể tiếp tục, không dám cố gắng để thay đổi nhưng chúng ta không trách bản thân mình yếu đuối mà lại đi trách người khác trong công ty. Chúng ta tạo ra một lý do trời ơi đất hỡi nào đó biện minh cho sự thất bại của mình : Họ không hòa thuận, họ không thích chơi với tôi, họ nghĩ tôi là người cản trở họ…

Tôi bàn về chuyện “Không Cảm Xúc”. Chúng ta không cần phải để những việc vớ vẩn đó tác động đến bản thân mình. Ta làm việc là làm công việc của mình, tập thể được tạo ra vì người ta cho rằng mục đích của nó là để làm việc tốt hơn nhưng đó chỉ là chỗ để chúng ta cảm thấy an toàn, có người che chở, chúng ta sợ bị cách ly, ở trong một tập thể lớn ta thấy mình trở nên mạnh mẽ. Đó là bản năng của động vật từ xưa tới nay: sống theo bầy đàn.  Những con thú bị tách ra khỏi bầy đàn sẽ bị những con thú khác săn, hoặc khả năng bị lạc cao dẫn đến chết vì đói. Bạn có nghĩ rằng nếu bạn bị cách ly khỏi nhóm trong công ty bạn sẽ trở nên yếu đuối, mất phương hướng và cảm thấy tội lỗi với bản thân không? Có nếu bạn là một con người xấu xa bị cả tập thể tẩy chay, còn nếu bạn là một người ngay thẳng, sống liêm minh chính trực với bản thân thì đừng ngại ngần mà nói không! Việc bạn tách ra khỏi bầy đàn đó không có nghĩa rằng bạn sẽ chết mà là bạn đang tách ra khỏi cái sân si, những thứ tồi tệ, cám dỗ cuộc sống mà cả bầy đàn đó đang hấp thụ.

Sự cô lập

Bị cô lập thì bạn nên vui hay nên buồn? Trước đây bạn dành thời gian quý báu của mình cho họ, đi ăn uống, shopping cùng nhau thì nay bạn đã có dư thời gian để chăm sóc bản thân. Thay vì đi mua sắm, trà sữa, cà phê cùng họ thì bạn hãy đọc sách, xem phim… Hãy vui vẻ vì bạn giờ đã có thể dùng số thời gian quý báu đó cho riêng mình.

Họ sẽ liên tục công kích bạn, rỉ tai nhau về những chuyện không tốt về bạn, giễu cợt hoặc thậm chí xem bạn là người ngoài hành tinh. Đừng bao giờ để những thái độ đó ảnh hưởng đén bạn. Hãy như tôi: Không quan tâm. Họ không biết gì về 1/10 con người của bạn cả. Họ muốn cô lập bạn thì phải nói những thứ xấu xa sau lưng bạn, họ muốn chứng tỏ rằng họ không hề giống bạn, họ cấp tiến hơn, tốt đẹp hơn nhưng họ đã lầm. Tôi có quan niệm rằng: phàm người ta quan tâm tới cái gì đó thì họ sẽ liên tục nói về nó. Dù rằng họ cho bạn ra rìa nhưng họ lại liên tục quan tâm đến bạn. Họ nói xấu bạn nhưng những hành động đó đã phản ánh lại nhân cách của họ, nó càng xấu xa thì những câu chữ dành cho bạn càng thậm tệ. Những con người tốt đẹp thì họ không đi nói xấu người khác.

Nếu bạn cảm thấy cô độc thì đừng buồn vì điều đó. Cô độc là một phần “gia vị” của “món ăn” thành công. 

Làm việc đừng mang cảm xúc vào

Một tập thể giúp ta tiến lên trong công việc là một tập thể tốt được dẫn dắt bởi những con người tốt nhưng ở Việt Nam này tôi nghi ngờ điều đó, không phải tập thể nào cũng tốt, có thể là nó tốt với những người trong tập thể đó – một cái xấu xa tốt đẹp do họ tạo ra. Tôi không cần phải bàn về cái xấu xa đó vì ai ai cũng biết rồi. Hãy nói về công việc trong công ty. Công ty ở Việt Nam rất buồn cười, chúng ta mang cả cảm xúc của bản thân mình vào trong công việc. Công ty là nơi làm việc chứ không phải nơi bàn về những cảm xúc giận hờn nơi công sở. Đã đến lúc bạn nên vứt bỏ cảm xúc đó qua một bên đi và tập trung vào công việc. Tôi rất ghét những ai mang cảm xúc cá nhân vào công việc. Nếu có ghét ai đó thì ra khỏi công ty hẵng ghét, còn công việc nên ưu tiên vì nó quan trọng hơn những cảm xúc vớ vẩn kia. Cảm giác ghét, thương ai đó, thích chơi với ai đóng liệu có đáng quan trọng với công việc của bạn không? Bạn có cần thiết phải có mối quan hệ như vậy không? Những thứ cảm xúc đó nó chỉ là những hạt sạn được tiêm vào đầu bạn, khiến những hành động của bạn bắt nguồn từ cảm xúc chứ không phải bằng bộ não có tư duy.  

Đã đến lúc chúng ta nên cắt bỏ mọi thứ cảm xúc phiền nhiễu trong công việc. Nói không với những chuyện không đáng để bạn quan tâm, những xích mích của ai đó, những câu chuyện nói xấu nhau, chia bè kết phái nếu nó không có việc gì với bạn thì hãy tránh xa tốt nhất có thể. Nếu bạn để nó tiếp cận thì nó sẽ chi phối cuộc sống của bạn. Tôi không phủ định tình bạn nơi công sở, tôi chỉ muốn nhắn nhủ rằng đừng để bản thân sa lầy vào chốn thị phi nơi công sở. Hãy tách mình ra khỏi đám đông đó. Trở nên Không Cảm Xúc .

Quay lại câu chuyện đầu bài, nếu là tôi ở trong trường hợp đó, tôi sẽ nói theo thói quen của mình: Không quan tâm. Tôi chả quan tâm chị nghĩ gì, tôi tới đây làm công việc của mình và không muốn bị dính líu vào những chuyện nhặng xị giữa chị và những người khác. Tôi cũng chả có muốn chia bè kết phái gì ở đây. Nếu chị muốn nói chuyện công việc thì ta tiếp tục, còn chuyện bè phái tôi không quan tâm. Cảm xúc chị bị tổn thương thì hãy nghĩ rằng mình nên nâng cấp bản thân tốt hơn để không bị nó tác động chứ không phải là đi buồn phiền về chuyện đó rồi tìm người khác cho mình lời khuyên, một đôi cánh nào đó để kéo mình ra khỏi vũng lầy đâu khổ này. Nếu cứ như vậy có nghĩa rằng mình bị lệ thuộc, yếu đuối không có khả năng vực dậy bản thân. Nếu sau này không có ai bên cạnh thì thế nào? Cô đơn ư? Đúng như vậy đấy, cô đơn nên cố mà gắng sức lên chịu đựng vì nhiều người trên thế giới này cũng đang gặp tình trạng tương tự. Nếu mối quan hệ đồng nghiệp nào đó tốt thì chắn chắn nó không làm mình buồn.

Loại bỏ những cảm xúc đang hành hạ cuộc sống của bạn

 

P/S: Tôi cảm giác rằng tuy tôi không quan tâm nhưng lại giống như quan tâm vậy !?!?

 

 

Không Cảm Xúc – series nhiều bài tôi viết về việc hạn chế cảm xúc của bản thân mình. Những cảm xúc phiền nhiễu tấn công chúng ta và điều khiển mọi hành vi thông qua bộ não. Nên loại trừ nó, không để cho cuộc sống thêm nặng nhọc vì những cảm xúc khó chịu ấy.