Press enter to see results or esc to cancel.

Viên kim cương ở góc nhà

Có một thời gian thị trường sách Việt Nam bị khuấy động bởi cuốn sách Nhà Giả Kim, các bạn trẻ tung hô và thần thánh hóa cuốn sách đó và tôi nghĩ tới bây giờ vẫn vậy vì có rất nhiều người đọc sách nghe theo lời khuyên, mà lời khuyên tốt nhất là nhìn vào bảng Top Seller trên các trang bán sách như Tiki. Tôi đã đọc cuốn truyện này và vẫn không hiểu tại sao mọi người lại tung hô nó hết mực như vậy. Tôi không bàn về cuốn sách đó ở đây, tôi xin kể các bạn một câu chuyện khác qua một cuốn sách mà tôi từng đọc: Acres of diamonds.

Chuyện kể về một người Ba Tư cổ đại tên là Ali Hafed. Ali Hafed có một trang trại rất là lớn, ông ấy trồng đủ loại cây trái, ruộng lúa và rất nhiều khu vườn. Ngày nọ, có một thầy tu đến nhà chơi và kể chuyện cho ông nghe về kim cương và sự hình thành của nó. Thầy tu này nói với Ali Hafed rằng: “Nếu anh có một viên kim cương bằng đầu ngón tay cái thôi là đủ sức mua cả vùng này. Nếu có một mỏ kim cương thì con cháu anh tha hồ mà sống trong sung túc mãi về sau”.

Ali Hafed đã trằn trọc suốt đêm. Ông không mất gì cả sau câu chuyện ấy nhưng mà ông thấy mình trở nên nghèo đi vì sự bất mãn, ông bất mãn bởi vì ông sợ là mình nghèo. Ông muốn mỏ kim cương ấy vô cùng. Ngay sau đó ông lập tức bán trang trại của mình và lên đường tìm kiếm kim cương. Ông tìm kiếm liên tục từ Pa-les-tin đến Châu Âu, và khi ông dùng hết đồng tiền cuối cùng của mình, từ một ông chủ nông trại giàu có ông trở nên khốn khổ và nghèo nàn. Quá uất ức không thể chịu được số phận như vậy, ông gieo mình xuống biển tự vẫn.

Người chủ sau của trang trại trong một lần đưa lạc đà vào vườn cho uống nước thì vô tình nhìn thấy một ánh sáng le lói dưới cát, ông lượm lên một hòn đá phản chiếu màu sắc cầu vồng, đó chính là viên kim cương mà Ali Hafed đã tìm kiếm. Nó không ở đâu xa mà ngay chính trong vườn của ông.

(*) Đây chính là mỏ kim cương Golconda lớn nhất từ trước tới nay. Viên Kohinoor gắn trên vương miện của nữ hoàng Elizabeth II được khai thác từ ngay chính hầm mỏ này.

Cả hai câu chuyện đều cho ta thấy rằng kho báu nằm ở nơi gần ta nhất mà ta mãi tìm kiếm phương xa. Nhưng cuốn Nhà Giả Kim lại viết theo như một cuốn triệu cổ tích với vô số phép thuật cho trẻ em đọc với ý nghĩa hoàn toàn bằng không. Dạo thử Tiki để đọc các nhận xét về cuốn sách, với hơn 2000 nhận xét tôi lọc vài cái mà tôi thấy hay hay đại loại như:

Ước mơ? Theo đuổi ước mơ? Vũ trụ chung tay ủng hộ? Không ngần ngại thực hiện ước mơ??? Những cuốn sách cổ tích thì chỉ làm được đến thế, còn phiên bản thực thì sẽ giống như câu chuyện mà tôi kể bên trên. Có một cái mà người trẻ hay mắc phải, họ có quá nhiều năng lượng và vì có quá nhiều năng lượng nên có rất nhiều phút bốc đồng về cuộc sống. Đối với họ cái gì cũng phải là đam mê, thực hiện ước mơ của bản thân… Nghe giống như là ảo tưởng sức mạnh. Đôi khi ước mơ đó quá xa vời và bạn cần phải từ bỏ nó để thay đổi lại phương pháp và quan điểm. Có ai ước mơ biết bay không?

Năng lượng vũ trụ ở đâu khi Nikkei và kinh tế Thái Lan sụp đổ

Tôi kể một câu chuyện cổ tích và không kém phần hư cấu này cho các bạn nghe.

Tôi như một chàng trai chăn cừu trong cuốn sách Nhà Giả Kim, tôi nghe báo đài nói thị trường chứng khoán Nhật tăng mạnh, Nhật Bản sẽ trở thành nước có nền kinh tế số 1 thế giới, nghe như có ai đó báo mộng cho tôi rằng nếu tôi đầu tư vào thị trường chứng khoán Nhật Bản tôi sẽ trở nên giàu có. Tôi khăn gói lên và tiến về Nhật Bản, trong quá trình phiêu lưu tôi gặt hái được rất nhiều thứ. Nhưng không, khi tới sa mạc thì Nikkei nổ bong bóng!!!

Bong bóng Nikkei

Đứng trước tên tướng cướp bong bóng Nikkei, tôi chỉ biết giơ tay lên trời kêu gọi sức mạnh vũ trụ ủng hộ tôi, ủng hộ cho giấc mơ làm giàu của tôi. Nhưng vũ trụ im bặt. Lặng thinh. Nikkei kéo từ 39000 về dưới 10000. Tại sao vũ trụ không giúp tôi? Bởi vì đây là cuộc sống thật, không phải chuyện cổ tích.

Câu chuyện tiếp tục, tôi lại là chàng trai chăn cừu đi phiêu lưu ở Thái Lan, và khi đồng Bath Thái mất giá tôi lại bị vũ trụ quất một cú thẳng mặt.

Tôi thấy mình giống như Ali Hafed. Đi tìm mỏ kim cương ở khắp nơi trên thế giới và cái kết đắng nhận được đó là gieo mình xuống biển tự vẫn.

Tôi chỉ kể chuyện vậy thôi, vì bản chất của đầu tư là một môn nghệ thuật đặt niềm tin . Không nên đổ lỗi cho bất cứ ai ngoài bản thân mình.

Liệu có chăng viên kim cương mà tôi tìm kiếm nó ở ngay Việt Nam này?

Nếu tôi là một nhà đầu cơ chứng khoán vào năm 2006, 2007 và bán trước khi thị trường sụp đổ, thì câu trả lời là: Có!

Nếu tôi là một nhà đầu cơ bất động sản trong năm 2016, 2017 và đã bán đi thì câu trả lời là: Có!

Vậy viên kim cương mà tôi tìm kiếm chắc chắn ở Việt Nam rồi? Không hẳn vậy. Tôi sẽ tìm thấy viên kim cương của mình nếu tôi làm đúng những điều trên, nhưng tương lai là một thứ không ai có thể tiên đoán được. Nếu tôi thành công thì tôi khẳng định viên kim cương có ở đây, còn nếu tôi thất bại thì tôi sẽ khẳng định rằng mảnh đất này không có kim cương. Tất cả là do sự cố gắng của bản thân kèm rất nhiều may mắn. May mắn là thứ cần phải có nhưng không phải ai cũng đạt được, có rất nhiều người tài giỏi nhưng lại sai thời điểm nên trắng tay chính vì thế may mắn (hay còn gọi là đúng thời điểm) là một yếu tố cực kỳ quan trọng.

Tôi nói rằng viên kim cương có ở bất cứ mọi nơi dù là trong nước Việt Nam hay là ở nước Mỹ. Nhưng ở Mỹ thì khả năng sẽ kiếm được nhiều kim cương hơn Việt Nam vì Mỹ là một cường quốc lớn nhất trên thế giới, cơ hội phát triển và thành công ở Mỹ cao hơn các nước khác, đó là lý do tại sao nhiều người muốn được nhập quốc tịch Mỹ để có một cuộc sống tốt hơn. Và thị trường chứng khoán Mỹ cũng là một nơi đáng để đầu tư lâu dài.

Có một thời gian nhà đầu tư đi tìm kiếm kim cương tại Nhật Bản vì họ có niềm tin rằng Nhật Bản sẽ là cường quốc thứ hai trên thế giới sau Mỹ, và đã bị bong bóng vùi dập. Trong thời gian họ đi tìm kim cương ở Nhật Bản và thất bại thì chứng khoán Mỹ tại quê nhà đã tăng trưởng ngay trong thời gian đó, nếu các nhà đầu tư đào kim cương ngay tại chính sân nhà của mình thì đã có thể gặt hái được nhiều lợi nhuận.

Hiện tại 2018, Trung Quốc chiếm 18% dân số thế giới và 9% GPD, nền kinh tế của họ đang tăng trưởng trung bình 10,6% trong suốt 5 năm qua. Có khả năng Trung Quốc sẽ trở thành cường quốc đứng đầu thế giới khoảng năm 2025-2030. Chính vì thế, bắt đầu từ năm 2000 đã có nhiều nhà đầu tư Mỹ đi tìm kiếm kim cương ở chính Trung Quốc này. Bạn có thể tìm đọc 2 cuốn Chấm dứt thời đại hàng nhái và Chấm dứt thời đại Trung Quốc giá rẻ của tác giả Shaun Rein để biết thêm về sự thay đổi của Trung Quốc, các nỗ lực của các nhà đầu tư nước ngoài đi tìm kiếm viên kim cương của mình. (Gợi ý: họ đã tìm được một mỏ kim cương.)

Các nhà đầu tư nước ngoài, các quỹ đầu tư lớn thường đi đến các nước đang phát triển để đầu tư, như một quỹ đầu tư X (?) đầu tư vào bất động sản Việt Nam trong nhiều năm liền và tất nhiên họ đã gặt hái được nhiều thành công. Sau khi đã thành công ở một đất nước, họ sẽ rút đi và tới các nước khác. Sau Châu Á thì họ sẽ đến Châu Phi chăng? (Bill Gates đã tới trước.)

Tóm lại

Viên kim cương có ở tất cả mọi nơi nhưng chúng ta cần phải nỗ lực mới có thể đào được kim cương. Dù rằng tôi ngồi ở Việt Nam nhưng vẫn có thể đầu tư vào thị trường chứng khoán Mỹ, cái lợi của thời đại internet là vậy. Và may mắn là một yếu tố cực kỳ quan trọng, nếu thiếu may mắn thì cho dù tài giỏi tới đâu cũng không thể thành công được. Vì may mắn không thể là mục tiêu để đạt được nên hãy đầu tư vào bản thân nhiều nhất có thể.

 Bạn có tin rằng nếu đầu tư vào bản thân càng nhiều thì tỷ lệ nhận được may mắn càng cao không? 

 

P/S: Cuối truyện Nhà Giả Kim, Tại sao tên tướng cướp không đi tìm kho báu đó? Vì hắn đã tìm được kho báu chính nơi hắn ở: một đám cướp và có nhiều tài sản. Đó là viên kim cương mà hắn nhận được sau bao nỗ lực cướp bóc trên khắp sa mạc. Hay tôi có thể nói ví von là: một doanh nghiệp thu được nhiều lợi nhuận từ các hoạt động kinh doanh trên sa mạc, tạo ra nhiều công ăn việc làm cho mọi người. Đó là viên kim cương của đời hắn. Hắn đã thành công ngay trên chính quê nhà của mình.

Xin cho một tràng pháo tay cho tên tướng cướp, người đã cố gắng và đã đào được viên kim cương của đời mình. Nhân vật chính của truyện.